Loading...
Nhưng đám người Dương Thừa Minh, Vương Thao Thiên lại tái mặt khi nhìn thấy Kiếm Tiểu Minh, không dám thở mạnh.
Chính là thanh niên thoạt nhìn chỉ hai mươi tuổi này, một tay cầm kiếm vọt vào bên trong đại doanh, lấy một chống trăm.
Không!
Mà là lấy một địch vạn, mười vạn, trăm vạn. Cậu ta như đi vào nơi không người, vọt thẳng đến lều lớn trong quân, kéo tất cả bọn họ ra, đánh cho to đầu.
Khí tức đó là cảnh giới Thông Thiên!
Đơn giản là đáng sợ tới mức phát run.
Vì thế, lúc này bọn họ không thể không đến Đế Đô Bắc Minh xin lỗi.
Còn trẻ như thế mà đã là cảnh giới Thông Thiên, coi như trên toàn Cửu U đại lục còn chưa nghe nói đến, ấy thế mà lại xuất hiện một người.
Kiếm Tiểu Minh!
Kiếm Tiểu Minh lúc này vỗ hết bụi bặm trên người, ho khan nói: “Xin lỗi, xin lỗi, thất thố quá, thất thố quá”.
“Ông chính là hoàng đế Minh Ung đúng không?”
Kiếm Tiểu Minh nhìn Minh Ung, chắp tay nói: “Tin tức cầu cứu đó Thanh Vân tông đã nhận được, nhưng là hơi muộn chút, ngày hôm qua mới tới. Ta liền đến luôn quân doanh của đám liên quân gì đó trước!”
Chương này đã có vấn đề gì?
Vui lòng cho chúng tôi biết chương này bị lỗi gì?.
Vui lòng báo cáo lỗi chi tiết để ưu tiên chỉnh sửa.
Gửi báo cáo thành công!
Cảm ơn phản hồi của bạn. Chúng tôi sẽ điều chỉnh sớm nhất có thể.
Gửi báo cáo thất bại!
Đã có lỗi xảy ra trong quá trình gửi báo cáo. Vui lòng thử lại.