Loading...
“Là trưởng lão Hạ Kiều Minh!”
Sắc mặt của Mặc Phong và Mặc Vũ Nhu lập tức trở nên khó coi.
Cái gì nên tới, vẫn phải tới.
Tần Ninh nghe vậy thì cũng chẳng phản ứng gì.
Mặc Vũ Nhu lại nói: “Chúng ta đi ra ngoài trước kéo dài chút thời gian đi, chờ nhị thúc và cha ta đến thì bọn họ sẽ không dám làm loạn nữa”.
“Sao phải ra ngoài?”
Tần Ninh lạnh nhạt nói: “Ông ta bảo ta lăn, ta sẽ không lăn!”
Tần Ninh quát lên với bên ngoài: “Muốn lăn, thì tự lăn vào đây!”
Nghe Tần Ninh nói vậy, sắc mặt Mặc Phong và Mặc Vũ Nhu liền trở nên trắng bệch.
Tiểu tổ tông này thật sự chán sống hả!
Lúc này, ở bên ngoài có Hạ Tịch Lâm, Hạ Kiều Minh và Đỗ Uyên đứng đầu cùng mấy vị trưởng lão và các đệ tử.
Muốn lăn, thì tự lăn vào đây!
Chương này đã có vấn đề gì?
Vui lòng cho chúng tôi biết chương này bị lỗi gì?.
Vui lòng báo cáo lỗi chi tiết để ưu tiên chỉnh sửa.
Gửi báo cáo thành công!
Cảm ơn phản hồi của bạn. Chúng tôi sẽ điều chỉnh sớm nhất có thể.
Gửi báo cáo thất bại!
Đã có lỗi xảy ra trong quá trình gửi báo cáo. Vui lòng thử lại.