Loading...
Trong tích tắc, trời đất ầm ầm, biển sét nhấp nhô.
Tần Ninh lúc này nhìn về phía trước, hơi nhíu mày.
Hai người Diệp Viên Viên và Vân Sương Nhi đứng ở bên cạnh hô hấp cũng trở nên dồn dập.
Cái này... cho dù có là cảnh giới Nhân Vị cũng phải chết chứ?
“Có người đến?”
Tần Ninh nheo mắt nhìn về phía trước.
Sấm sét tản ra, hai thân ảnh đứng vững.
Trước ngực Hứa Linh Hoàng bây giờ nứt toác, một mảng cháy đen toả khói khét lẹt.
Mà đứng trước mặt ông ta là một lão giả tóc bạc mặt hồng hào, đôi mắt nhìn Tần Ninh chăm chú.
Cảnh giới Nhân Vị trung kỳ!
“Hứa Ngọc Long!”
Chương này đã có vấn đề gì?
Vui lòng cho chúng tôi biết chương này bị lỗi gì?.
Vui lòng báo cáo lỗi chi tiết để ưu tiên chỉnh sửa.
Gửi báo cáo thành công!
Cảm ơn phản hồi của bạn. Chúng tôi sẽ điều chỉnh sớm nhất có thể.
Gửi báo cáo thất bại!
Đã có lỗi xảy ra trong quá trình gửi báo cáo. Vui lòng thử lại.