Loading...
“Thiên cung Bắc Thương vẫn còn chưa mở ra mà?”, Vân Sương Nhi chớp chớp đôi mắt to tròn.
“Công tử nhà cô là ai cơ chứ?”, Tần Ninh nhìn về phía Vân Sương Nhi nói.
“Đúng... là Cửu U Đại Đế năm xưa”.
Tần Ninh nhéo mặt Vân Sương Nhi một cái, cười nói: “Vậy không phải tốt rồi sao, trên thế gian này lại có chỗ mà ta không đến được chắc?”
Tần Ninh cười ha ha một tiếng, rời khỏi sảnh trước.
Một đêm yên bình không xảy ra chuyện gì, sáng sớm ngày hôm sau.
Bốn người nhóm Tần Ninh rời khỏi thành Thương Vân.
Mà giờ phút này, ở một gian biệt viện trong thành Thương Vân.
“Đi rồi sao?”
Kim Chính Thiên hơi sững sờ, nói: “Bây giờ thiên cung Bắc Thương xuất thế, nhưng bảy thế lực cận trung tâm lớn của đại lục, các cường giả huyền cảnh Tạo Hoá cũng không nghĩ ra được cách mở thiên cung Bắc Thương, bây giờ bọn họ rời đi làm gì?”
“Thuộc hạ không rõ!”
Hà Thanh Nguyên ngồi ở ghế đầu phía dưới chắp tay nói: “Chỉ có bốn người bọn họ...”
Chương này đã có vấn đề gì?
Vui lòng cho chúng tôi biết chương này bị lỗi gì?.
Vui lòng báo cáo lỗi chi tiết để ưu tiên chỉnh sửa.
Gửi báo cáo thành công!
Cảm ơn phản hồi của bạn. Chúng tôi sẽ điều chỉnh sớm nhất có thể.
Gửi báo cáo thất bại!
Đã có lỗi xảy ra trong quá trình gửi báo cáo. Vui lòng thử lại.