Loading...
Trong những ngày ông ta hôn mê thì đã xảy ra chuyện gì vậy?
Tần Ninh lúc này thấy Thương Bắc Huyền chuyển biến tốt, nói: “Mọi chuyện kết thúc, chúng ta cũng nên rời đi thôi”.
Từ từ, Tần Ninh lại nói: “Thương gia nếu gặp khó khăn thì có thể đến Cửu U đại lục, tìm Thanh Vân tông trợ giúp”.
Một câu nói, lại thắng được ngàn vạn trân bảo!
Đây là một câu bảo đảm của Tần Ninh!
Có hắn nói thế, đại lục Bắc Thiên này còn ai dám trêu chọc Thương gia bọn họ?
Mà Thương gia sẽ có thời gian để phát triển, mở rộng.
“Cảm ơn Tần công tử”.
Thương Bắc Huyền lúc này chắp tay nói: “Những thương tích của ta nhờ có Tần công tử diệu thủ hồi xuân mà khỏi hẳn. Lão phu ghi nhớ kỹ đại ân của Tần công tử với Thương gia!”
Tần Ninh phất tay, không nhiều lời.
“Chuyện đã kết thúc, chúng ta cũng phải rời đi”.
Tần Ninh mỉm cười nói: “E là sau một thời gian ngắn nữa, thành Thương Vân sẽ trở thành một thánh địa tu hành, các người cố gắng quý trọng, nếu có kẻ dám mang lòng chiếm bá, báo tên ta ra là đủ”.
Nói xong, Tần Ninh không nhiều lời nữa, xoay người rời đi.
Chương này đã có vấn đề gì?
Vui lòng cho chúng tôi biết chương này bị lỗi gì?.
Vui lòng báo cáo lỗi chi tiết để ưu tiên chỉnh sửa.
Gửi báo cáo thành công!
Cảm ơn phản hồi của bạn. Chúng tôi sẽ điều chỉnh sớm nhất có thể.
Gửi báo cáo thất bại!
Đã có lỗi xảy ra trong quá trình gửi báo cáo. Vui lòng thử lại.