Loading...
Lý Nhàn Ngư đi theo Tần Ninh, thận trọng nhìn bốn phía.
“Ừm?”
Không bao lâu, Tần Ninh lại dừng lại.
Trước mặt là một lão già còng lưng ngồi ở gian hàng của mình, không kêu gọi cũng không chào mời mà ở nơi đó lẳng lặng chờ.
Trước quầy hàng là một tảng đá.
Hòn đá kia toàn thân đỏ sậm như máu.
Có điều, khi tỉ mỉ cảm ứng lại không thấy có điểm gì kỳ lạ.
“Cái này bán thế nào?”
Tần Ninh lúc này mở miệng nói.
“Vật ấy, một vạn linh thạch trung cấp”, lão già ngẩng lên, chậm rãi nói.
“Một vạn?”
Lý Nhàn Ngư muốn bùng nổ tại chỗ.
Tiếng hô này kéo tới không ít ánh mắt của những người xung quanh.
Chương này đã có vấn đề gì?
Vui lòng cho chúng tôi biết chương này bị lỗi gì?.
Vui lòng báo cáo lỗi chi tiết để ưu tiên chỉnh sửa.
Gửi báo cáo thành công!
Cảm ơn phản hồi của bạn. Chúng tôi sẽ điều chỉnh sớm nhất có thể.
Gửi báo cáo thất bại!
Đã có lỗi xảy ra trong quá trình gửi báo cáo. Vui lòng thử lại.