Loading...
Trong xe là một thanh niên nghiêng người dựa vào ghế, thích ý nói: “Thật đúng là ly kỳ”.
“Ở Giang Bắc này lại có người dám giết đệ đệ ngươi cơ à”.
“Hà Vấn Thiên, chuyện này không liên quan tới ngươi, đừng có xen vào”.
Thanh niên trên xe kéo lộ mặt ra, đứng trước xe mà khoanh tay.
Thanh niên mặc áo trắng, tóc dài khẽ bay, thoạt nhìn phong thái mê người.
Chính là một trong Giang Bắc tứ hổ - Hà Vấn Thiên, thiếu môn chủ Tứ Tượng môn.
Hà Vấn Thiên không giận mà cười: “Ta đâu có xen vào, chỉ là vừa vặn tới thành Thiên Giang làm việc nên hóng chuyện thôi mà!”
Đông Phương Ngạo hừ lạnh một tiếng.
Hà Vấn Thiên mỉm cười nói: “Ta cũng rất tò mò, đến cùng là người phương nào dám giết Đông Phương Việt”.
“Có điều nói đi cũng phải nói lại, dạo này ngoài tin Tử Hiên Các xuất thế ra thì Giang Bắc đúng là náo nhiệt”.
“Cũng có người dám giết đệ tử của Tứ Tượng môn ta đây!”
Hà Vấn Thiên nói đến đây, ngữ khí lạnh nhạt vài phần.
“Đệ đệ vô dụng của ta bị giết ở ở dãy núi Lạc Hiệp, ngươi có thấy nực cười không”.
Vạn Khuynh Tuyết lúc này mặc váy dài, tư thái yểu điệu, bước tới.
Chương này đã có vấn đề gì?
Vui lòng cho chúng tôi biết chương này bị lỗi gì?.
Vui lòng báo cáo lỗi chi tiết để ưu tiên chỉnh sửa.
Gửi báo cáo thành công!
Cảm ơn phản hồi của bạn. Chúng tôi sẽ điều chỉnh sớm nhất có thể.
Gửi báo cáo thất bại!
Đã có lỗi xảy ra trong quá trình gửi báo cáo. Vui lòng thử lại.