Loading...
Nghe đến lời này, Vạn Khuynh Tuyết nhoẻn miệng cười nói: “Công tử Đông Phương, nhất định là có hiểu lầm trong chuyện này rồi”.
“Không bằng ta làm người trung gian, mọi người ngồi xuống nói chuyện?”
Lời này vừa nói ra, Đông Phương Ngạo hơi chuyển động tròng mắt, Hà Vấn Thiên cũng thay đổi ánh nhìn.
Vạn Khuynh Tuyết có thân phận bậc nào?
Lại đi bao che cho Tần Ninh?
“Tiểu thư Khuynh Tuyết!”
Đông Phương Ngạo lãnh đạm nói: “Chỉ e là chuyện này không thể ngồi xuống là có thể giải quyết được!”
“Đệ đệ ta là Đông Phương Việt bị Tần Ninh này g**t ch*t. Nếu thế gia Đông Phương bỏ qua chuyện này thì về sau thế gia Đông Phương còn đứng thế nào ở Giang Bắc nữa?”
Lời này vừa nói ra, bốn phía tức thì vang lên tiếng nghị luận.
“Hóa ra là ngươi!”
Đông Phương Ngạo dứt lời thì một giọng nói đột nhiên vang lên.
Hà Vấn Thiên lúc này nhìn Tần Ninh, sắc mặt lập tức trở nên lạnh lùng.
Chuyện gì xảy ra vậy?
Chương này đã có vấn đề gì?
Vui lòng cho chúng tôi biết chương này bị lỗi gì?.
Vui lòng báo cáo lỗi chi tiết để ưu tiên chỉnh sửa.
Gửi báo cáo thành công!
Cảm ơn phản hồi của bạn. Chúng tôi sẽ điều chỉnh sớm nhất có thể.
Gửi báo cáo thất bại!
Đã có lỗi xảy ra trong quá trình gửi báo cáo. Vui lòng thử lại.