Loading...
Ầm...
Trảo ấn và trăng khuyết va chạm, thân ảnh của Tần Ninh đứng im, vẻ mặt của Dương Hạo Thiên bây giờ khẽ động.
Thằng nhãi này bảo sao lại có thể g**t ch*t mấy thiên tài như Hứa Vấn Thiên và Đông Phương Ngạo.
Một đòn công kích này của ông ta cho dù là Niết Bàn tầng thứ ba cũng không thể cản nổi.
Ấy vậy mà Tần Ninh lại có thể hoá giải dễ như trở bàn tay.
"Xem ra ta vẫn thật sự xem thường ngươi rồi!"
Dương Hạo Thiên vừa nói xong liền dùng tốc độ cực nhanh lao thẳng về phía Tần Ninh.
Lúc này, sắc mặt Tần Ninh lạnh lùng.
"Nhị Tuyệt Hàn Nguyệt Sát!"
Giữa hai bàn tay hắn tràn ngập luồng khí rét lạnh như băng.
Tần Ninh không nói nhiều lời vô ích, hắn lấy Hồ Lô Thôn Linh ra, vung hồ lô lên, ngay lập tức rượu tuôn ra.
Rượu do Hồ Lô Thôn Linh ủ đã trở thành linh nhưỡng từ lâu.
Hàn khí ẩn chứa trong đá còn mạnh hơn so với tưởng tượng của hắn ta.
Chương này đã có vấn đề gì?
Vui lòng cho chúng tôi biết chương này bị lỗi gì?.
Vui lòng báo cáo lỗi chi tiết để ưu tiên chỉnh sửa.
Gửi báo cáo thành công!
Cảm ơn phản hồi của bạn. Chúng tôi sẽ điều chỉnh sớm nhất có thể.
Gửi báo cáo thất bại!
Đã có lỗi xảy ra trong quá trình gửi báo cáo. Vui lòng thử lại.